Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2015

Trộm nhí chuyên tháo hàng rào đem bán phế liệu

Ngày 31/10, đại tá Trần Sỹ Phàng, trưởng công an huyện Nghi Lộc (Nghệ An) cho biết đang mở rộng điều tra vụ trộm cắp phụ kiện kết nối giữ hàng rào bảo vệ lan can trên quốc lộ 1A.

Trước đó cảnh sát lập hồ sơ xử lý 3 nghi phạm gồm Ngô Văn Huy (16 tuổi), Bùi Văn Lâm (14 tuổi) và Hoàng Văn Hùng (14 tuổi) đều ở xã Nghi Yên.

Khoảng 14h ngày 29/10, tổ công tác số 3 công an huyện Nghi Lộc nhận được tin báo có 2 tên trộm đang tìm cách tháo phụ kiện kết nối hàng rào bảo vệ lan trên quốc lộ 1A đoạn qua xã Nghi Yên để bán phế liệu.

Kiểm tra tại hiện trường, cảnh sát bắt quả tang Huy và Lâm khi đang thực hiện hành vi trộm cắp. Khai thác nhanh tại chỗ, tổ công tác bắt giữ thêm Hoàng Văn Hùng - là người cùng tham gia vụ trộm.

Tang vật cảnh sát thu được của nhóm trộm nhí.
Tại cơ quan công an, 3 tên trộm này khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội và cho biết đã thực hiện trót lọt nhiều lần trộm cắp bán cho người thu mua phế liệu. Số phụ kiện tháo được, chúng đem bán cho Hồ Ngọc Công (33 tuổi, ở xã Diễn Hùng, huyện Diễn Châu) để lấy tiền tiêu xài.

Kiểm tra ki-ốt phế liệu của Công, cơ quan chức năng thu được 44 bộ phụ kiện. Sau khi lấy lời, các nghi can đã được gia đình bảo lãnh về.

Đơn vị quản lý hàng rào bảo vệ lan can cho biết từ đầu năm đến nay, đoạn km 297+150 đến km 298+720 bị kẻ gian tháo trộm 102 bộ phụ kiện liên kết nối giữ hàng rào. Có khả năng đều do nhóm trộm nhí này gây ra.

Nhọc nhằn nghề bới rác đêm


Dạo quanh các con đường của thành phố Huế vào nửa khuya về sáng, điểm nhìn của chúng tôi bị níu lại bởi những người phụ nữ đi trên những chiếc xe đạp cà tàng chở theo đằng sau lỉnh kỉnh những thứ người ta mang vứt bỏ. Đêm nào cũng thế, họ hết đi ngõ ngách này đến ngõ ngách khác theo chiếc xe thu gom rác của công ty môi trường đô thị. Khi chiếc xe thu gom rác vừa dừng, lập tức một tốp phụ nữ lao đến bới, xới tìm những vật phế liệu còn dùng được ở các thùng rác đã được chuyển lên xe bằng tay không và một chiếc móc nhỏ. Một người phụ nữ dáng người nhỏ thó, một bàn tay chỉ còn 3 ngón thấy tôi chụp ảnh cười nói: "Nghề ni cực lắm! Bới xe rác cả đêm tìm thứ họ bỏ đi mà chụp ảnh làm gì!”. Chị là Hoàng Thị Sen với thâm niên làm nghề bới rác này cũng hơn 20 năm. Con mắt trũng sâu vì mệt mỏi, chị Sen bảo rằng cái nghề "bới móc” này cực lắm. Vì thứ "cơm từ rác” của thiên hạ ấy mà các chị đã lao vào vòng xoáy mưu sinh từ ngày này qua ngày khác không ngơi nghỉ. Và cũng vì thứ "cơm rác” lúc nửa đêm này mà nhiều nỗi cơ cực và cả những câu chuyện đời, chuyện nghề của các chị cứ thế được bộc bạch ra.

Nhìn các chị nhanh tay thu nhặt tất cả những gì có thể bán lại được cho người  thu mua phế liệu trước khi xe rác chuyển bánh, tôi ái ngại hỏi vì sao các chị không đi nhặt, mua đồng nát vào ban ngày để đêm về nghỉ ngơi? Các chị chỉ cười, điệu cười của người nghèo khổ và chấp nhận. Bởi đa phần những người phụ nữ nhặt đồng nát về đêm ấy đều có những hoàn cảnh éo le. Người thì chồng mất, người thì quá nghèo khổ, người thì bệnh tật nên thất nghiệp triền miên. Họ đến từ khắp các vùng ven của thành phố Huế như Phú Vang, Hương Thủy, Thuận An. Ngày nào cũng vậy, các chị phải đạp chiếc xe đạp cà tàng lên thành phố Huế từ 5 giờ chiều để bắt đầu công việc, đến khi chiếc xe chất đầy những thứ nhặt nhạnh thu vén được thì đồng hồ cũng đã điểm 1-2 giờ sáng. Thấy tôi nhìn ổ bánh mì đang ăn dở treo trên ghi đông xe đạp, chị Sen cười nói: "Khi nãy đang ăn thấy xe chở rác tới phải lao vào làm, đợi khi làm xong tui mới ăn tiếp, chứ ngồi ăn thì xe đi mất lấy đâu mà làm nữa!”. Không chỉ với chị Sen mà với nhiều người phụ nữ làm công việc này mỗi đêm với họ chỉ dám lót dạ bằng ổ bánh mì không, nếu sang hơn thì có chút thịt, chút rau trong đó và giá cả không quá 3 ngàn đồng. Mỗi đêm nhặt nhạnh cũng chỉ được chừng 30-40 ngàn đồng, họ không dám tiêu pha phung phí vì sau lưng các chị là gia đình, là những đứa con mơ được đến trường, là người chồng bệnh tật với những đơn thuốc lên đến tiền triệu mỗi tháng, là người mẹ già mong tấm áo ấm mùa đông.

Cũng là nghề đồng nát nhưng những người phụ nữ đồng nát về đêm cực khổ gấp vạn lần công việc đồng nát ban ngày, chỉ bởi vì họ không có vốn để mua phế liệu nên tối đến họ phải bới tìm từ các thùng rác, xe rác, nhặt nhạnh những thứ gì khả dĩ còn sót lại lấy công làm lời. Chính vì thế, đời họ gắn với những chiếc thùng rác, xe rác. Một chị cười gượng gạo nói: "Đời rác mà! Đâu có rác là có chúng tôi thôi! Làm nghề ni "đêm cấy, sáng gặt” sau khi thu gom xong tụi tui chở về nhà phân loại làm xong cũng tới 3-4 giờ sáng mới ngủ, sáng ra thì bán đi lấy tiền trang trải cuộc sống. Làm thì cực nhọc rứa đó mà thu nhập cũng chẳng cũng được bao nhiêu!”.

Bữa lót dạ giữa đêm để tiếp tục mưu sinh

Hiểm nguy luôn rình rập

Làm việc trong điều kiện không có những vật dụng bảo hộ, lại ở ngoài trời vào ban đêm vậy nên những người phụ nữ ấy phải chịu nhiều nguy cơ do tai nạn nghề nghiệp mang lại như các bệnh về da do tiếp xúc với các chất độc hại. Nhìn bàn tay chỉ còn lại 3 ngón của mình, chị Sen ứa nước mắt kể: "Cách đây cũng hơn tháng tui bới rác chẳng may bị tôn cắt vào tay, nhưng lúc ấy ham việc lại nghĩ không có chuyện gì nên chỉ băng bó sơ sài lại rồi làm tiếp, ai ngờ mấy ngày sau đang làm phát sốt đến ngất xỉu, may được người dân đưa vào bệnh viện cấp cứu kịp thời, tỉnh dậy thấy bàn tay mình bị cắt mất 2 ngón do vết thương bị nhiễm trùng rồi hoại tử không chữa được buộc phải cắt bỏ!”. Đó chỉ là một trong những tai nạn đơn giản mà các chị gặp phải.

Nhưng những tai nạn nghề nghiệp ấy chỉ là một phần, còn những hiểm nguy của bóng tối mới đáng sợ. Đời đồng nát về đêm phải đối mặt với nhiều nguy cơ như tai nạn giao thông, thậm chí một số người còn bị "yêu râu xanh” hãm hại khi đi làm về quá khuya. Chị Sen kể: "Nhiều đêm tui đi làm về còn bị bọn say rượu sàm sỡ, châm chọc, lạng lách rồi tông vào làm tui té lăn trầy xước chân tay, bọn chúng phóng ga bỏ chạy chẳng ai đỡ dậy phải tự lết về nhà. Như tui còn đỡ, có chị còn bị mấy thằng hư hỏng nó chặn đường rồi giở trò xằng bậy nữa! Tủi cực lắm mà lúc ấy chỉ có một mình thì biết kêu ai!”. Có khi, các chị còn bị lầm tưởng là gái bán dâm đi đêm tìm mối. Chị Nguyễn Thị Vân kể rằng, cách đây mấy tháng, lúc ấy chị vừa đạp xe từ Hương Thủy lên ngang qua đoạn đường Nguyễn Huệ rồi dừng lại, bỗng đâu có hai gã đàn ông uống rượu say tưởng chị là gái bán dâm nên đứng lại trả giá. Mặc dù chị đã thanh mình rằng chị không phải là "gái”, nhưng hai gã đàn ông kia vẫn cho là chị chê ít tiền nên cứ kéo tay chị lên xe cho bằng được. Chị Vân phải kêu to rồi vùng chạy mới thoát được.

Chị Hòa trong đêm mưu sinh

Thế nhưng, bên cạnh những hiểm nguy rình rập ấy, các chị vẫn có một niềm tin để hy vọng đó là gia đình nhỏ bé của mình, là những đứa con với tương lai rạng ngời. Chị Đỗ Thị Hòa, người cùng làng với chị Sen chia sẻ: "Nhờ nghề này mà tui nuôi được 2 đứa con học đại học. Từ khi các con lên thành phố Huế học đại học, tối đến tui cũng lên đây kiếm sống để kiếm tiền lo cho sắp nhỏ. Đến nay tui vẫn nói với con tôi rằng, nhờ đời đồng nát mà nuôi các con ăn học nên người cả đấy! Nghĩ cũng tủi thân lắm khi tối tối thấy nhà người ta sum họp, còn mình phải đi bới rác kiếm ăn mà tủi thân ứa nước mắt, nhưng nghĩ lại thôi kệ, hy sinh đời mình để đời con có tương lai. Nghĩ thế cũng thấy đỡ tủi!”. Không chỉ chị Hòa, chị Sen mà với nhiều chị em khác, chính những đồng tiền chắt chiu từ đống phế liệu kia đã nuôi biết bao người con khôn lớn, đứa vào đại học, đứa thành tài, đứa lập nghiệp, đứa dựng vợ gả chồng. Nhờ đó mà họ càng nâng niu, trân trọng giá trị của cuộc sống hơn. Theo mỗi vòng bánh xe, trong cuộc mưu sinh khắc nghiệt ngày hôm nay, bỏ đằng sau những vất vả, mỗi người phụ nữ đồng nát về đêm vẫn tìm thấy niềm vui. "Hạnh phúc là được nhìn thấy con cái trưởng thành, dù có phải làm bất cứ công việc gì, miễn là chính đáng bằng mô hôi, công sức, khó khăn gian khổ đến mấy rồi cũng sẽ vượt qua!” các chị đều tâm niệm như thế.

Chia tay với chị Sen, chị Hòa, chị Hạnh và nhiều chị em khác khi đã 2 giờ sáng, các chị chỉ kịp nói lời chào và không quên để lại nụ cười đằng sau đống phế liệu nặng oằn mưu sinh. Màn đêm ngày càng tĩnh mịch, cuộc đời của người phụ nữ đồng nát về đêm tuy cực nhọc nhưng vẫn nhen nhóm những tương lai. Đêm bớt se lạnh hơn khi cuộc mưu sinh một ngày kết thúc bằng những giọt mồ hôi nhễ nhại chảy trên khuôn mặt đen nám vì bụi bẩn của những người phụ nữ đồng nát về đêm, tôi vẫn thấy các chị cười, nụ cười rực sáng dưới ánh đèn khuya…

Thu mua phế liệu giá cao

Doanh Nghiệp Tư Nhân Thế Kiệt chuyên Thu mua phế liệu giá cao,Thu mua đồng phế liệu, Thu mua nhôm phế liệu, Thu mua inox phế liệu, Thu sắt mua phế liệu...Nếu các bạn đang có nhu cầu thanh lý phế liệu mà chưa chọn được đơn vị nào UY TÍN đáng tin cậy.Hay các bạn đang phân vân tìm đơn vị thu mua phế liệu  có giá cao tận gốc không thông qua cò lái.Hãy đến với chúng tôi chúng tôi sẻ giúp bạn thanh lý với giá tốt nhất.Vì công ty chúng tôi thu mua phế liệu về để tái chế tái sử dụng. Nhà máy đặt trực tiếp tại quận 7.Nên các bạn hãy yên tâm về giá thành.Chúng tôi cam kết về giá cho các bạn.Hãy gọi cho chúng tôi để thanh lý nhanh và mang lại lợi nhuận cao nhất cho các bạn.



Thu mua đồng phế liệu


Thu mua inox phế liệu


Thu sắt mua phế liệu


Thu mua nhôm phế liệu

GIÁM ĐỊNH – GIÁ CẢ – THANH TOÁN Chúng tôi đã trải nghiệm thực tế qua nhiều loại hàng hóa. Việc giám định luôn được chuẩn xác cho từng lô hàng, loại hàng. Sau khi trao đổi thông tin về hàng hóa, chúng tôi sẽ cho nhân viên đến khảo sát lượng hàng và đưa ra giá thu mua tốt nhất, sát giá thị trường hàng ngày. Chúng tôi sẽ thanh toán đầy đủ tiền hàng cho Quý khách trước khi tự tháo dỡ hoặc vận chuyển ra khỏi nơi thu mua. Thu mua phế liệu tất các ngày trong tuần kể cả ngày nghỉ, lễ

Cháy dữ dội kho phế liệu dân khuân đồ bỏ chạy

Theo thông tin từ người dân khu vực, vào khoảng 0g30, họ đang ngủ thì nghe một số tiếng nổ lớn, chạy ra khỏi nhà xem thì thấy khói và lửa bốc lên nghi ngút từ vựa phế liệu rộng khoảng 1.000m 2 ở hẻm 68 đường Ngô Chí Quốc (P.Bình Chiểu, Q.Thủ Đức, TP.HCM).

Công tác chữa cháy tại chỗ được triển khai nhưng bất thành do ngọn lửa đã cháy quá lớn. Nhiều hộ dân xung quanh nhanh chóng được yêu cầu di dời đồ đạc, tài sản ra khỏi nhà để tránh thiệt hại.

Lực lượng phòng cháy chữa cháy quận 9, quận Bình Thạnh, Khu chế xuất Linh Trung và Chữa cháy tỉnh Bình Dương đã huy động hàng chục xe nước với 100 chiến sĩ đến ứng cứu, các biện pháp nghiệp vụ nhanh chóng được triển khai.

Các chiến sĩ chia ra nhiều hướng để phun nước, đám cháy nhanh chóng được cô lập, không xảy ra cháy lan khu nhà dân xung quanh.

Tuy nhiên, đến 3g sáng vựa phế liệu này vẫn cháy âm ỉ, mái tôn đổ sập, nhiều hàng hóa bị thiêu rụi.

Khói lửa bốc lên nghi ngút từ nơi xảy ra cháy - Ảnh: Hải Hiếu
Lực lượng chữa cháy đang nỗ lực dập lửa - Ảnh: Hải Hiếu
Mái nhà đổ sập - Ảnh: Hải Hiếu
Nhiều đồ đạc trong vựa thu mua phế liệu bị thiêu rụi hoàn toàn - Ảnh: Hải Hiếu
Trong vựa phế liệu có chứa nhiều thùng phuy - Ảnh: Hải Hiếu

Vinalines rao bán sắt vụn phế liệu.

Đống sắt vụn đó có tên rất sang trọng là “Ụ nổi” - từng một thời hoàng kim vì Vinalines móc vào thân nó cái mác 9 triệu USD.

Gần 200 tỉ đồng để bây giờ không biết bán lại được mấy cắc. Biết bắt đền ai bây giờ?Cơ hội đã đến cho các cơ sở thu mua phế liệu

Sau cái ụ nổi này, Vinalines sẽ còn rao bán những đống sắt vụn khác. Gia sản sắt vụn còn nhiều, bán biết bao giờ mới hết. Càng ngẫm càng thấy, nước mình nghèo mà chơi sang, bỏ tiền tỉ ra mua các loại ụ nổi, ụ chìm vớ vẩn về phơi nắng mưa, đến khi mục nát thì đem đi bán lại theo giá phế liệu.

Chuyện sờ sờ trước gần 90 triệu dân như vậy, như chọc kim, như đâm gai vào mắt.

Rồi sau Vinalines, sẽ đến lượt ai đi rao bán sắt vụn, chắc là Vinashin. Đội tàu tiền tấn của Vinashin đang vật vờ đâu đó như những bóng ma trên các vùng biển. Người dân, dù cố tình lãng quên những con tàu hiện thân của tham nhũng này, cũng không được. Khai sinh ra đoàn tàu này, thì phải khai tử nó. Nhưng bán cho ai đây! Thế giới này không có ai dại dột bỏ tiền đi mua những con tàu như những đống rác kim loại. Mà bán rác thải cũng không dễ.

Những ụ nổi, những con tàu như những cục xương mắc ngang họng, nuốt xuống không được, khạc ra không xong. Các lời tuyên bố hoành tráng về phục hồi Vinashin còn đâu đó trong tai dân, nhưng hiện thực không như lời nói. Thời buổi này, giá của lời nói quá rẻ.

Rồi các đống rác đó cũng phải được tống đi, đó là những thây ma phải chôn cất, để khỏi ô nhiễm môi trường. Nhưng cái mất, không chỉ là một khoản tiền khổng lồ mai táng theo chúng, mà hậu quả lớn hơn là ngành hàng hải Việt Nam, vốn chưa mạnh, lại càng suy yếu hơn. Một quốc gia có bờ biển dài, có vùng biển rộng, nhưng không có một đội tàu đủ nhanh, đủ mạnh để khai thác hết tiềm lực của biển, góp phần phát triển kinh tế đất nước. Con đường hàng hải vận chuyển hàng hóa giữa các địa phương vẫn chưa “xây” xong, nói gì xây được con đường để vươn ra biển lớn.

Hãy rao và bán đi, dù chỉ đôi đồng bạc lẻ, và dù muốn hay không cũng phải đoạn tuyệt với quá khứ, để làm lại từ đầu. Nhưng đừng quên, thây ma sắt vụn có thể bị chôn sâu, nhưng bóng ma tham nhũng vẫn còn quẩn quanh.

Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015

Ngăn chặn nhập khẩu rác thải Phế liệu

Sờ đâu cũng vi phạm.Vừa qua, sự việc 7.000 lít dầu biến thế nhiễm hóa chất PCB đặt tại cảng Cái Lân (Quảng Ninh) suốt 7 năm qua, đe dọa đến sự an toàn của vịnh Hạ Long, di sản thiên nhiên thế giới, được dư luận đặc biệt quan tâm.

Một vụ mua bán chất thải nguy hại bị phát hiện tại TP Hồ Chí Minh.

Theo đó, tháng 11/2007, Công ty Cổ phần Đầu tư Cửu Long Vinashin (nay là Công ty Cổ phần Đầu tư Cửu Long) nhập về một lô hàng thiết bị điện gồm các máy biến thế đã qua sử dụng tại Hàn Quốc theo tờ khai số 203 ngày 14/11/2007, để phục vụ lắp đặt thi công dự án Nhà máy nhiệt điện Sông Hồng tại Nam Định, do Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam làm chủ đầu tư.

Khi lô hàng về đến cảng Cái Lân, qua kiểm tra, các cơ quan chức năng phát hiện một trong ba máy biến thế của lô hàng có chứa PCB trong dầu biến thế. Do PCB là chất thải nguy hiểm, chất hữu cơ khó phân hủy, theo quy định chỉ được nhập khẩu với mục đích quản lý chất thải an toàn, nên lô hàng trên phải được tái xuất về nước xuất khẩu. UBND tỉnh Quảng Ninh có quyết định xử phạt vi phạm hành chính với Công ty Cổ phần Đầu tư Cửu Long Vinashin vì vi phạm luật bảo vệ môi trường và buộc phải tái xuất về nước xuất khẩu lô hàng nhiễm PCB trên. Tuy nhiên, phía công ty này cho biết không thể tái xuất về Hàn Quốc do đối tác xuất khẩu không nhận lại.

Vậy mà gần 7 năm qua, máy biến thế chứa hàng nghìn lít dầu nhiễm PCB độc hại vẫn nằm ngay ở sân cảng Cái Lân, cách vịnh Hạ Long không xa và có hiện tượng rò rỉ tại khu vực lưu trữ. Nếu hóa chất PCB này tràn xuống biển thì vịnh Hạ Long sẽ vĩnh viễn không thể khôi phục nguyên trạng.

Sau khi vụ việc được báo giới phản ánh và sau nhiều tranh cãi, phân định trách nhiệm quản lý và xử lý giữa các đơn vị quản lý liên quan, ngày 11/10 vừa qua, 7.000 lít dầu chứa hóa chất độc hại PCB này mới được vận chuyển từ cảng Cái Lân (Quảng Ninh) đến nhà máy của Công ty Xi măng Holcim tại Kiên Giang để xử lý. Theo đại diện Bộ Tài nguyên và Môi trường, cuối tháng 10, số dầu này sẽ được tiêu hủy theo đúng quy định.

Thực tế 7.000 lít dầu chứa PCB không phải là duy nhất về hoạt động nhập khẩu rác thải nguy hại vào Việt Nam nhiều năm qua. Bên cạnh những lô hàng chứa hóa chất độc hại lọt sang Việt Nam theo đường nhập khẩu máy móc như trên, nhiều doanh nghiệp lợi dụng quy định cho phép nhập khẩu một số loại phế liệu đã làm sạch làm nguyên liệu sản xuất để nhập khẩu bất hợp pháp chất thải vào Việt Nam dưới hình thức khai báo là phế liệu nhập khẩu.

Một trong những vụ “nhập khẩu rác" lớn nhất mà cơ quan chức năng phát hiện vào tháng 7 vừa qua tại Hải Phòng. Theo đó, Cục cảnh sát phòng chống tội phạm về môi trường, công an thành phố Hải Phòng đã kiểm tra và phát hiện tại kho bãi và nhà xưởng của Công ty TNHH Mai Hương có khoảng 340 tấn linh kiện, thiết bị điện tử đã qua sử dụng. Qua kết quả giám định hàng hóa đã phát hiện trong số đó có 3 container là chất thải nguy hại và có 3 container thuộc tờ khai của Công ty Cổ phần Phát triển xăng dầu Thái Dương, cũng đóng trên địa bàn Hải Phòng. Tiếp tục điều tra, cơ quan quản lý phát hiện lô hàng 20 container mà công ty này khai báo với hải quan là sắt thép phế liệu được nhập khẩu, nhưng trên thực tế chỉ có 2 container là hàng đúng khai báo, còn lại 18 container là các linh kiện điện tử, vi mạch điện tử... đã qua sử dụng.

Nguy cơ “bãi rác” của thế giới

Theo thống kê của Bộ Tài nguyên và Môi trường, tổng số các doanh nghiệp nhập khẩu và sử dụng phế liệu trên cả nước là 256 doanh nghiệp. Trong đó, lượng doanh nghiệp nhập khẩu phế liệu để trực tiếp phục vụ sản xuất là 153 doanh nghiệp (chiếm 59,76% tổng số doanh nghiệp nhập khẩu phế liệu), số lượng doanh nghiệp nhập khẩu ủy thác là 103 doanh nghiệp (chiếm khoảng 40,24%).Theo thống kê, mỗi năm Việt Nam nhập 3 triệu tấn phế liệu. Thông qua việc nhập khẩu phế liệu này, nhiều mặt hàng có nguy cơ gây ô nhiễm môi trường như máy móc, thiết bị lạc hậu cũ, hỏng, linh kiện điện tử có chứa chất thải nguy hại… đã bị nhập khẩu trái phép vào Việt Nam. Qua kiểm tra cho thấy, hầu hết những mặt hàng phế liệu được nhập khẩu “chui” đều là những mặt hàng bị cấm như ắc quy, dầu nhớt thải, các linh kiện điện tử có chứa các chất như chì… Thậm chí, trong nhiều vụ, cơ quan kiểm tra còn phát hiện các loại động vật hoang dã như ngà voi, rùa…

Đại diện Bộ Tài nguyên và Môi trường cho biết, việc nhập khẩu các loại phế liệu này thường đem lại lợi nhuận cao, nên các doanh nghiệp tìm mọi cách để lách luật, dùng những thủ đoạn tinh vi nhằm qua mặt các lực lượng chức năng, thậm chí cố tình vi phạm luật.

Theo đánh giá của các chuyên gia, việc nhập khẩu những loại phế liệu không đúng quy định tiềm ẩn những nguy cơ về dịch bệnh, gây ảnh hưởng đến môi trường, thậm chí đối với những chất thải nguy hại sẽ dẫn đến những ảnh hưởng lớn về sức khỏe con người. Chẳng hạn trong vụ 7.000 lít dầu biến thế ở cảng Cái Lân, PCB là hóa chất có độc tính rất cao (độc chỉ kém 10 lần loại điôxin độc nhất), khó phân hủy trong môi trường tự nhiên, có khả năng di chuyển và phát tán xa đồng thời hấp thụ dễ dàng trong các cơ thể sống. PCB có thể gây ngộ độc cấp tính như nổi mụn, cháy da, bỏng mắt.

Về lâu dài, PCB dù ở nồng độ nhỏ cũng phá hủy gan, rối loạn sinh sản, biến đổi gene, gây ung thư, quái thai, dị dạng, tác động đến sự phát triển của trẻ nhỏ. Đồng thời, việc tiêu hủy các loại phế liệu nhập khẩu này khi không tái xuất được về nước nhập khẩu cũng rất tốn kém ngân sách. Một chuyên gia nhấn mạnh, nếu không quản lý chặt, Việt Nam sẽ trở thành bãi rác thu mua phế liệu của thế giới trong tương lai.

Ông Nguyễn Thành Yên, Cục Quản lý chất thải và Cải thiện môi trường (Tổng cục môi trường) cho biết, việc nhập khẩu các chất thải không những vi phạm các quy định của Luật Bảo vệ môi trường, mà còn vi phạm các điều khoản của Công ước Basel năm 1989 về kiểm soát vận chuyển qua biên giới và tiêu hủy các chất độc hại mà Việt Nam là một thành viên tham gia. Tuy nhiên, vẫn còn tình trạng nhập khẩu chất thải trái phép vào Việt Nam bởi vẫn còn nhiều khó khăn và thách thức trong việc thực hiện.

“Chúng ta còn thiếu hệ thống thể chế và pháp luật hoàn chỉnh để kiểm soát chất độc hại và chất thải nguy hại. Việc phối hợp giữa các cơ quan quản lý còn chưa tốt. Thiếu nguồn nhân lực và năng lực để kiểm soát tại các khu vực biên giới, cảng vụ và các cửa khẩu. Cùng với đó, rất khó khăn trong việc xử lý các chuyến hàng bất hợp pháp bị phát hiện, đặc biệt là việc tái xuất các chất thải nhập khẩu bất hợp pháp do các quốc gia xuất khẩu không có sự phản hồi thông tin và chúng ta còn thiếu khả năng để xử lý, tiêu hủy chất thải nguy hại một cách an toàn”, ông Yên cho biết.

Ông Nguyễn Hoàng Đức, Trưởng phòng kiểm soát ô nhiễm không khí và nhập khẩu phế liệu, Cục Kiểm soát ô nhiễm (Bộ Tài nguyên và Môi trường): 

Tình trạng nhập khẩu phế liệu tăng nhanh 

Theo thống kê, số lượng doanh nghiệp tham gia nhập khẩu phế liệu, khối lượng phế liệu nhập khẩu mấy năm gần đây tăng khá nhanh. Tổng khối lượng phế liệu nhập khẩu năm 2013, khoảng 10,84 triệu tấn (tăng khoảng 3 lần so với năm 2012), trong đó tập trung vào những nhóm phế liệu như: Sắt thép, giấy phế liệu, nhựa, nhôm và phế liệu khác. Địa phương nhập khẩu phế liệu số lượng lớn là Hải Dương, Bắc Ninh, Thái Bình, Phú Thọ. Các nguồn phế liệu này đều được nhập từ nước ngoài như: Mỹ, Nhật Bản, Trung Quốc, Thái Lan… 

TS Nguyễn Ngọc Sinh, Chủ tịch Hội Bảo vệ thiên nhiên và Môi trường Việt Nam (Vacne): 

Trao quyền cho cộng đồng 

Thực tế, hàng năm vẫn có tình trạng những loại chất thải được nhập khẩu vào nước ta, gây ô nhiễm đến môi trường. Trong khi đó chúng ta chưa có nhiều kinh nghiệm để xử lý vấn đề này. Để xử lý vấn đề này, hệ thống công cụ quản lý, tức là những quy định, luật định cần hoàn thiện hơn nữa, có những quy định cụ thể rõ ràng, tăng cường kiểm tra, giám sát hơn nữa. Quá trình này đòi hỏi tinh thần trách nhiệm cao của doanh nghiệp, cơ quan quản lý từ trung ương đến địa phương và cả cộng đồng. Theo tôi, vai trò của cộng đồng rất to lớn, trong bất cứ việc quản lý nào, nếu được tạo điều kiện và cơ chế thực hiện thì sự giám sát của cộng đồng sẽ đem lại hiệu quả tốt.

Phá vụ cắt cáp viễn thông tại Lâm Đồng

Trong thời gian qua, trên địa bàn tỉnh Lâm Đồng đã xảy ra nhiều vụ kẻ xấu cắt trộm cáp viễn thông để bán phế liệu, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến đường truyền và hệ thống cáp quang, trong đó huyện Lâm Hà là một điểm nóng của những vụ trộm loại tài sản này.

Sau một thời gian theo dõi, mật phục, tối ngày 3/10 vừa qua, công an huyện Lâm Hà đã bắt quả tang Lê Quang Tuấn (34 tuổi) trú tại thị trấn Nam Ban, huyện Lâm Hà, đang đốt vỏ nhựa của dây cáp viễn thông để lấy lõi đồng bán phế liệu tại một chòi canh rẫy.

Với những bằng chứng không thể chối cãi, tại cơ quan công an Tuấn đã thừa nhận, vào đêm ngày 29/9 và 2/10 vừa qua, y đã dùng kìm, dao, thực hiện 2 vụ cắt trộm dây cáp viễn thông tại tổ dân phố Ba Đình 1, thị trấn Nam Ban (Lâm Hà), có chiều dài 70m, loại cáp 200 đôi, đang hoạt động bình thường, trị giá gần 40 triệu đồng, đưa đi cất giấu rồi tiền hành đốt vỏ nhựa lấy lõi bán cho vựa thu mua phế liệu.

Công an huyện Lâm Hà đã tiến hành khởi tố vụ án, khởi tố bị can và thực hiện lệnh bắt tam giam đối với Lê Quang Tuấn để điều tra về hành vi trên